Cách đây khoảng 2 năm có một người bạn hỏi tôi rằng: “Anh Khoa, anh đã giác ngộ chưa?”. Lúc đó, tôi trố mắt nhìn người bạn ấy như người ngoài hành tinh vì tôi vốn không phải là người theo đạo Phật thì làm có chuyện giác ngộ. Nhưng không hiểu sao, tôi vẫn nhớ và vẫn bị ám ảnh bởi điều đó.

Nhưng rồi 30 tuổi, tôi… giác ngộ.

Tôi ngộ ra rằng, cái chất ở bên trong mỗi con người thay đổi khi mà họ trải qua những khó khăn hay những biến cố trong cuộc đời.

Có những người, cái chất ấy sẽ tốt hơn và tích cực lên. Nhưng cũng có những người, cái chất ấy sẽ xấu đi và tiêu cực xuống. Tôi chẳng dám nói mình tốt hơn hay xấu đi sau những biến cố của cuộc đời mình, tôi chỉ biết rằng…

Khi tôi mất đi một gia đình, tôi dồn hết tâm lực của mình cho gia đình còn lại. Khi tôi mất đi tình yêu, tôi yêu thương nhiều hơn. Khi tôi mất đi niềm tin của một số người, tôi tin họ sẽ sớm nhận ra họ hiểu sai về tôi như thế nào. Khi tôi mất niềm tin vào một số người khác, tôi lựa chọn cho họ một cơ hội nữa.

Tôi cũng ngộ ra rằng, cái chất ở bên trong con người thay đổi khi họ đạt được cái lượng họ mong muốn.

30 tuổi, tôi không phải triệu phú hay gì cả, nhưng tôi có đủ tiền để hiểu giá trị của đồng tiền. Tiền không mua được hạnh phúc, nhưng tiền rất quan trọng. Tiền giúp tôi đảm bảo cuộc sống cho bản thân mình (không ai phải còng lưng nuôi tôi nữa), và đảm bảo cuộc sống cho gia đình mình. Tiền là phương tiện để tôi giúp bạn bè mình khi họ cần. Tiền là phương tiện để tôi giúp những người kém may mắn hơn mình. Nhưng tiền chỉ có như vậy thôi. Tôi sẽ không hạnh phúc hơn nếu tôi đi một chiếc xe đẹp hơn. Tôi sẽ không hạnh phúc hơn nếu tôi ở một căn nhà to hơn. Tôi sẽ không hạnh phúc hơn nếu như tôi có nhiều tiền hơn trong tài khoản. Cho nên, nếu tính bằng số tiền thì chắc còn lâu lắm tôi mới được gọi là triệu phú. Nhưng nếu tính bằng giá trị thì tôi đã quá giàu vì tôi có thể lo cho bản thân mình, gia đình mình, giúp đỡ bạn bè và đóng góp cho xã hội. Như vậy, tôi đã là triệu phú rồi nên tôi không cần phải cố gắng để trở thành triệu phú nữa.

30 tuổi, tôi hiểu được giá trị của hy sinh. Nếu thật sự là hy sinh thì không bao giờ đòi hỏi mình phải được công nhận. Cho nên, tôi cảm kích những cống hiến và hy sinh của những anh chị em của mình. Cho dù là trong vị trí nào, họ cũng đều đã và đang cố gắng hết sức mình để cống hiến và hy sinh thầm lặng cho lý tưởng chung của gia đình TGM.

30 tuổi, tôi hiểu trách nhiệm của quyền lực. Quyền lực có thể là một công cụ rất tốt để tạo nên sự khác biệt cho rất nhiều người. Nhưng quyền lực cũng là cái cớ để một số người ganh ghét và phán xét tôi, trong khi bản thân họ chưa bao giờ nắm được quyền trong tay (và quan trọng hơn hết là gánh trách nhiệm trên vai). Quyền lực cũng là cái cớ để những người yêu thương tôi bị người khác phán xét và chỉ trích. Khi tôi có quyền, những ai yêu thương tôi sẽ bị cho là: thực dụng, xu nịnh, tâng bốc, cơ hội, trục lợi,… Cho nên, tôi lựa chọn từ bỏ quyền lực để tạo nên sự khác biệt không phải bằng quyền mà bằng yêu thương và cống hiến. Tôi cũng lựa chọn từ bỏ quyền lực để những người yêu thương tôi sẽ không còn bị ai phán xét nữa, để họ và tôi có thể yêu thương nhau trọn vẹn.

30 tuổi, tôi cũng hiểu cái giá của địa vị. Địa vị khẳng định giá trị của một con người về nhiều mặt. Địa vị cũng là sự khẳng định của quyền lực. Nhưng người có địa vị thường bị hiểu lầm là chỉ vì bản thân mình nên mới có địa vị. Người có địa vị cũng dễ bị hiểu lầm rằng, tất cả những gì họ làm là vì cái địa vị của họ. Cho nên, tôi lựa chọn từ bỏ tất cả địa vị của mình để có thể quan tâm và yêu thương vì tôi là một người bạn, một người anh, chứ không phải là “lãnh đạo”.

30 tuổi, tôi có đủ nhiều bạn để hiểu mình phải chọn bạn mà chơi. Mối quan hệ giữa con người với nhau đôi khi mong manh đến không ngờ. Có những mối quan hệ được đầu tư nhiều thời gian, nhưng cuối cùng đều mất đi chỉ vì sự gièm pha, chỉ trích từ bên ngoài, cộng với cái thiếu bản lĩnh của người trong cuộc, mà những mối quan hệ giá trị ấy nhanh chóng bị bỏ quên. Cho nên, tôi lại càng phải đầu tư nhiều hơn vào những mối quan hệ, nhưng phải là những mối quan hệ có chọn lọc hơn.

30 tuổi, tôi yêu thương đủ nhiều để hiểu thế nào là yêu thương chân thành. Tôi biết được rằng, để hiểu một con người, tôi không chỉ nên cảm nhận những gì người đó nói và làm trước mặt mình, mà còn phải biết những gì người đó nói và làm khi không có mặt mình. Tôi cũng biết được rằng, người khác cũng sẽ hiểu tôi theo cách ấy. Cho nên, tôi càng tự dặn mình: Nói những điều thẳng thắn, thậm chí khó nghe, trước mặt người mình quan tâm khi có hai người, đó mới đúng là phản hồi chân thật, và đó mới là yêu thương chân thành. Nói những điều tốt đẹp sau lưng họ, phân tích cho người khác thấy những điểm mạnh của họ, và đó mới thật sự là yêu thương chân thành.

30 tuổi, tôi giác ngộ. Tôi vẫn cần tiền nhưng tôi không phải có nhiều tiền hơn. Tôi không cần quyền lực nhưng tôi vẫn muốn tạo nên sự khác biệt. Tôi không cần địa vị nhưng tôi vẫn muốn mình sống có trách nhiệm. Tôi không cần được công nhận là tốt nhưng tôi muốn mình sống tốt. Tôi không đòi phải được hiểu đúng nhưng tôi muốn sự thật được tôn trọng. Tôi không cần nhiều bạn nhưng tôi muốn có những người anh chị em. Tôi không cần được cảm kích hay công nhận nhưng tôi cần được thông cảm và yêu thương.

30 tuổi, tôi đặt ra cho mình một mục tiêu mới. Đó là khi tôi 40 tuổi, tất cả những người anh chị em của tôi, những người thật sự yêu thương tôi, không nhất thiết phải giàu có nhưng cũng không phải lo chuyện cơm áo gạo tiền; không nhất thiết phải nhà cao cửa rộng nhưng phải có một mái ấm; không nhất thiết phải quá hạnh phúc nhưng luôn có những niềm vui trong cuộc sống; không nhất thiết phải có quyền lực hay địa vị nhưng có thể tạo nên sự khác biệt to lớn.

30 tuổi, tôi có một giấc mơ vĩ đại mà nhiều cho là viễn vông, nhưng tôi vẫn mơ. Tôi mơ về một đại gia đình TGM cùng sống quây quần bên nhau trong khu đô thị TGM. Ở đó có những chung cư cao cấp dành cho những gia đình nhỏ trong đại gia đình; có trường học cho thế hệ tương lai; có thư viện để nâng cao đời sống tinh thần; có công viên để thư giãn; có khu thể thao phức hợp để cùng vui cùng khỏe; và dĩ nhiên không thể thiếu Trung tâm đào tạo phát triển bản thân TGM.

30 tuổi, tôi đủ trưởng thành để hiểu rằng giấc mơ của tôi sẽ không bao giờ có thể thành hiện thực nếu tôi chỉ có một mình. Nhưng 30 tuổi, tôi cũng đã thấy đủ những điều kì diệu để dám tin rằng không có gì là không thể khi hàng trăm con người cùng chung một khát vọng.

Cho nên, 30 tuổi, tôi mơ ước và tôi sống vì ước mơ của mình.

– Trần Đăng Khoa –