[Người đương thời] Phỏng vấn Diễn giả Trần Đăng Khoa – Phần 1: Cá nhân

Chào bạn,

Cũng gần một tháng rồi do quá bận rộn với công việc mà tôi chưa có dịp chia sẻ thêm điều gì trên trang tùy bút này. Nhân dịp chương trình truyền hình Người đương thời đặt cho tôi những câu hỏi phỏng vấn rất hay trong quá trình xây dựng nội dung chương trình, tôi xin phép được chia sẻ ở đây coi như một chút tâm tình với bạn.

Ai là người có ảnh hưởng lớn nhất đến anh?

Tôi chẳng cần suy nghĩ mà vẫn có thể trả lời được ngay câu hỏi này. Người đó không ai khác hơn chính là mẹ tôi. Trong cuộc sống của tôi, mẹ tôi có một vị trí quan trọng, không chỉ là người sinh ra tôi, mà mẹ còn là người dạy cho tôi những bài học kỹ năng sống vỡ lòng. Thậm chí, tôi còn đang viết một quyển sách có tựa đề Mẹ dạy tôi thành người để vừa kể về những gì mẹ đã làm cho tôi và thông qua đó, chia sẻ những phương pháp dạy con hữu ích cho các bậc làm cha làm mẹ.

Kỉ niệm nào đáng nhớ nhất trong cuộc đời của anh?

Khi trả lời câu hỏi này. Không có bất kỳ một kỉ niệm nào hiện ra trong đầu tôi ngay và tôi phải suy nghĩ. Ai cũng có nhiều kỉ niệm và thật khó có thể nói chính xác là kỉ niệm nào đáng nhớ nhất. Tuy nhiên, nếu tôi bị mất hết trí nhớ và tôi chỉ được chọn nhớ một điều. Tôi chọn nhớ cái ngày mẹ tôi nói với tôi, con sinh ra là để thành công và trở thành một người nổi tiếng. Bởi vì trong kỉ niệm ấy, tôi nhớ ai sinh ra mình và tôi nhớ mình là ai.

Gia đình có ảnh hưởng, tác động đến anh như thế nào?

Gia đình là chỗ dựa tinh thần quan trọng nhất của tôi. Nhờ tình yêu thương của gia đình, tôi biết rằng cho dù tôi có thất bại trong cuộc sống thì tôi vẫn có một nơi để cảm thấy an toàn và ấm áp. Chính vì thế, tôi không sợ những khó khăn và thử thách nữa. Nói một cách nào đó, gia đình như tấm lưới bảo vệ đối với tôi.

Trong cuộc sống, giữa tình yêu, gia đình và sự nghiệp, anh nghĩ mình thành công ở mặt nào?

Tình yêu, gia đình và sự nghiệp tôi đều có những điều đã làm được và chưa làm được. Tôi nghĩ mình có thể làm tốt hơn nữa, cho nên tôi chọn không nghĩ là mình đã làm đủ ở mặt nào.

Tuy nhiên, tôi định nghĩa thành công là vượt lên chính mình mỗi ngày và dám sống vì mơ ước của mình. Và cả 3 mặt trên tôi đều vượt lên chính mình mỗi ngày để sống tốt và để làm việc tốt hơn. Cho nên, tôi tin rằng, với định nghĩa thành công của riêng mình. Tôi thành công trong cả 3 mặt ấy. Còn những thành quả, thì một lần nữa, tôi vẫn cần phải phấn đấu nhiều.

Thêm vào đó, có một mặt khác mà tôi cảm thấy rất tự hào đó là những điều mà tôi đã đóng góp cho xã hội và đất nước. Tôi tin rằng, con người ta không chỉ có tình yêu, gia đình và sự nghiệp, mà còn có cả đóng góp cho xã hội và đất nước.

Câu nói anh thích nhất là gì?

“Hãy sống và khát vọng để thấy đời mênh mông”.

Thậm chí, tôi đang trong giai đoạn viết một tự quyển tự truyện có tựa đề Tự truyện Diễn giả Trần Đăng Khoa – Sống và khát vọng. Đây sẽ là quyển sách về kỹ năng sống đầu tiên của do một tác giả người Việt viết. Mặc dù viết dưới hình thức tự truyện nhưng phần kể chuyện sẽ ngắn hơn phần những đúc kết và bài học rất nhiều.

Sở thích của anh khi rảnh rỗi?

Sở thích của tôi là xem phim. Tôi đặc biệt thích xem những phim có nội dung liên quan đến nghệ thuật lãnh đạo, tâm lý con người, triết lý sống. Nhưng tôi cũng thích xem những phim hành động và hài nhất là trong những lúc căng thẳng vì công việc.

Sở thích khác nữa của tôi khi là luyện tập Dancesport. Tôi đặc biệt thích những điệu nhảy Latin như là Rumba, Chacha, Jive, Samba, Salsa, Bachata,…

Nếu thời gian có thể quay ngược trở lại, điều mà anh muốn thay đổi nhất là gì?

Trong cuộc sống ai cũng vậy. Ai cũng có lúc phạm sai lầm và ai cũng có những điều mình nuối tiếc. Không một ai là hoàn hảo cả. Và tôi dĩ nhiên cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên, tôi không muốn thay đổi điều gì trong quá khứ của mình, bởi vì tất cả những điều đó, bao gồm cả những sai lầm và nuối tiếc, làm nên tôi ngày hôm nay. Nếu không có những khó khăn và thử thách, tôi không thể tự tin và mạnh mẽ. Nếu không có những thất bại và sai lầm, tôi không có những bài học để chia sẻ cho những người khác. Cho nên, tôi chẳng muốn thay đổi điều gì cả.

Trong cuộc đời mình, có lúc nào anh hối tiếc và nói từ giá như không?

Có rất nhiều lúc tôi cảm thấy hối tiếc sau khi một chuyện gì đó xảy ra, và tôi nói với bản thân mình rằng “giá như…”. Nhưng sau đó một thời gian, tôi thấy điều đó là vô ích. Vì chuyện gì đã qua rồi chẳng có thể nào thay đổi được. Cho nên, càng về sau này, tôi càng ít nói “giá như…” mà tôi tập trung vào tìm cách giải quyết vấn đề.

Trong khóa học Tôi Tài Giỏi!, tôi chia sẻ với học viên về một công thức đó là: Hoàn Cảnh + Phản Ứng = Kết Quả. Nhưng Hoàn Cảnh chỉ chiếm 10% Kết Quả, còn Phản Ứng của chúng ta chiếm đến 90% Kết Quả. Nếu chúng ta phản ứng tích cực, thì cho dù hoàn cảnh là gì, kết quả cũng sẽ tích cực, và ngược lại. Giống như chúng ta không điều khiển được hướng gió thổi nhưng có thể điều khiển được cánh buồm. Và khi biết điều khiển cánh buồm, chúng ta lúc nào cũng đến được nơi cần đến bất chấp gió thổi hướng nào.

Theo anh, tại sao anh lại sống?

Thật ra, tôi cũng đã tự hỏi mình một câu tương tự như thế: “Tại sao tôi sống dù biết rằng rốt cuộc mình cũng sẽ rời bỏ cuộc đời này?”

Đối với tôi, câu trả lời là: “Tôi sống để tạo nên những khác biệt tích cực cho bản thân tôi, cho gia đình, cho bạn bè và cho xã hội”.

Với câu trả lời ấy, tôi sống từng ngày biết rằng tại sao mình sống, biết rằng mình đang đi đâu về đâu, biết rằng cuộc sống của tôi thật sự là một hành trình cho dù hành trình ấy có cùng điểm xuất phát và điểm đến, và biết rằng ngày tôi rời khỏi cuộc đời này tôi sẽ có thể mỉm cười vì những khác biệt tích cực mình đã tạo ra cho dù là nhỏ nhoi đi nữa.

Bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời anh là gì?

Đó là khi tôi tự tạo cho mình một cơ hội để đi Singapore du học bằng học bổng. Thay đổi này thật sự đã làm cuộc đời tôi thay đổi hoàn toàn.

Tôi thấy các bạn trẻ ngày nay may mắn hơn tôi rất nhiều, vì hiện nay chúng ta đang tiến rất nhanh và bắt đầu cũng đã bắt kịp những nước trong khu vực về nhiều mặt. Tôi tin rằng, không phải ai cũng có thể đi du học, và đi rồi cũng chưa chắc đã làm được gì nếu thiếu ý chí, nhưng ai cũng có thể nỗ lực và tạo những bước ngoặt cho cuộc đời mình, cho dù ở đâu. Đó là điều nhiều bạn trẻ tham gia những khóa học của tôi đã làm được cho bản thân họ.

Câu hỏi mà anh muốn chương trình Người đương thời hỏi nhất là gì?

Ở đây, tôi chỉ gợi ý một câu hỏi có thể giúp chương trình có nhiều điều để chia sẻ hơn với khán giả. Câu hỏi ấy là: “Tại sao anh quay về Việt Nam?”

Người quan trọng nhất với anh trong cuộc sống?

Đó là bản thân tôi. Tôi tin rằng, một người phải biết thật sự yêu quý bản thân mình thì mới thật sự có thể học cách yêu quý. Tôi tin rằng một người biết trân trọng bản thân mình thì mới tin mình xứng đáng được hạnh phúc và thành công, để từ đó mới nỗ lực giúp cho bản thân mình được hạnh phúc và thành công.

Triết lý này cũng là một trong những triết lý xuyên suốt của khóa học Tôi Tài Giỏi!. Rất nhiều người hỏi tôi tại sao những học viên học Tôi Tài Giỏi! bước ra khỏi khóa học có sự thay đổi lớn và quan tâm đến những người yêu thương mình nhiều hơn. Câu trả lời của tôi luôn là, bởi vì họ học cách yêu thương chính họ trước.

Yêu thương và trân trọng chính bản thân mình và ích kỷ là hai điều hoàn toàn khác nhau, thậm chí ngược nhau. Yêu thương và trân trọng chính bản thân mình giúp chúng ta trở thành một người tốt hơn, còn ích kỷ thì ngược lại.

Anh thích cũng như ghét điều gì nhất trong cuộc sống?

Tôi thích sống thành thật với chính bản thân mình và với những gì mình chia sẻ trong các buổi diễn thuyết hoặc khóa học. Có đôi khi, việc sống thành thật làm một ít người cảm thấy “sụp đổ thần tượng” khi hiểu về tôi hơn vì tôi “có sao sống vậy”. Nhưng tôi nói với họ rằng, đó là vì họ tự xây dựng trong đầu họ về một người hoàn hảo nào đó không bao giờ tồn tại. Còn tôi, tôi chỉ là một người bình thường như bao người khác. Nhưng tôi tự hào một điều rằng, tôi không bao giờ đi ngược lại những triết lý sống của mình. Sống thật với những điều mình chia sẻ là điều tôi thích và tự hào nhất trong cuộc sống.

Tôi ghét sống thiếu mục đích và dậm chân tại chỗ. Tôi luôn luôn có những mục tiêu rõ ràng trong cuộc sống. Ví dụ trong công việc, mục tiêu của tôi là “Giúp 1 triệu người Việt Nam hạnh phúc và thành công hơn”. Tôi không bao giờ cho phép những việc tôi làm cứ mãi dậm chân một chỗ. Cho nên, tôi luôn tìm cách cải tiến và sáng tạo thêm. Ví dụ khóa học Tôi Tài Giỏi!, mặc dù đã rất thành công từ những ngày đầu, nhưng cho đến nay, Tôi Tài Giỏi! đã có trên 30 cải tiến lớn nhỏ và vẫn tiếp tục được cải tiến. Đối với tôi, không có cái tốt nhất, chỉ có cái tốt hơn.

Comments 45

  1. Lê Đình Giang
  2. Phan Anh Quang
    • Lương Nhật Duy
    • Bui Van Chin
  3. Do Thi Thuy Dung
    • Trần Đăng Khoa
  4. Nguyễn Thị Thanh
  5. Nguyen Van Giang
  6. đinh thị xuân
    • trung
  7. Doãn Hoàng Anh
  8. Nguyễn văn tuyên
    • Nguyễn Thị Kim Thoa
      • Trần Đăng Khoa
    • Trần Đăng Khoa
    • Nguyễn văn tuyên
      • Trần Đăng Khoa
  9. Trần Thùy Linh
  10. Nguyễn Phi Hùng
    • NGUYEN THI THANH XUAN
  11. võ thị mỹ linh
  12. truong le trinh nu
    • Kim Chi
  13. trung
  14. võ thị mỹ linh
  15. Hoàng Thiên Long
    • Trần Đăng Khoa
  16. Mai Trần Hoài Thương
    • Trần Đăng Khoa
    • Trần Đăng Khoa
  17. TRƯƠNG VĂN HIẾU
  18. NGUYỄN THỊ HẰNG
    • Trần Đăng Khoa
  19. võ tá thắng
  20. tran di ha
  21. lê nguyễn quang nhật
    • Trần Đăng Khoa
    • Trần Đăng Khoa

Để lại bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

%d bloggers like this: