1. Hỷ Kịch Chi Vương (Vua Hài Kịch)

Mình rất thích phim của Châu Tinh Trì, không phải vì những đoạn hài nhảm hết cỡ, mà vì cái nghệ thuật độc đáo mà phim của Châu mang lại. Bình thường khi xem phim, nếu xem những đoạn hài thì người ta chỉ cười, nếu xem những đoạn buồn thì người ta chỉ bồi hồi xúc động hoặc khóc. Nhưng xem phim của Châu, thứ mình luôn chờ đợi đó là những đoạn không biết nên cười hay nên khóc, hay chính xác hơn, vừa cực kỳ hài hước buồn cười, vừa lại rất xúc động. Hai cảm xúc tưởng chừng như không thể xuất hiện cùng nhau, thì khi xem phim của Châu, không ít khi mình bắt gặp bản thân có hai cảm xúc tưởng chừng như trái ngược nhau ấy cùng một lúc. Đó là thứ khiến cho mình không bao giờ bỏ lỡ phim nào của Châu kể từ khi biết đến anh.

Nhưng còn một lý do lớn hơn nữa, đó là phim của Châu thường bắt đầu với những nhân vật kém cỏi, tầm thường trong xã hội và mô tả con đường nhân vật ấy đi lên. Con đường ấy rộn rã tiếng cười của khán giả qua những tình huống hài hước có một không hai, nhưng con đường ấy cũng thấm đẫm nước mắt của nhân vật.

Những nhân vật của Châu thường có cái mô-tuýp là lạc quan một cách kỳ lạ, trước sóng gió, khó khăn và cả những bất công của cuộc sống, họ vẫn cười, vẫn cố gắng. Không ít khi cười trong nước mắt, cố gắng trong khổ đau, họ vẫn tiến về phía trước. Lạ thay, cái mô-tuýp đó không bao giờ cũ. Mình tự hỏi tại sao? Bởi vì nó luôn là sự động viên cho những người như mình (những người khao khát đi lên từ gian khó). Mình vẫn nhớ khi nợ nần chồng chất, bạn bè coi thường, tương lai mù mịt, mình vẫn hay xem lại những bộ phim của Châu, để cười cùng với những nhân vật đôi khi ngớ ngẩn, ngu ngốc, nhưng lại không bao giờ chịu bỏ cuộc, để thương họ và rồi thương mình, để tự nhắc nhở mình không bao giờ bỏ cuộc, càng không bao giờ để mình… ngu mãi.

Không những vậy, bản thân Châu cũng là một người vươn lên từ nghèo khổ để khẳng định chỗ đứng trong cuộc đời này. Chính vì thế, anh mới sáng tạo ra được những nhân vật có một không hai (có lẽ ít nhiều lấy cảm hứng từ chính cuộc đời anh). Không ít lần mình đã vừa cười, vừa khóc cùng lúc vì những nhân vật của Châu. Trước giờ mình ít khi cho người khác biết mình khóc khi nào, thừa nhận điều này là phải “lấy hết cam đảm” đó 😀. Cho nên, Châu và các nhân vật của anh sẽ luôn là niềm cảm hứng cho mình trong cuộc sống.

À, Châu vừa ra phim mới là Tân Hỷ Kịch Chi Vương. Bạn nào muốn được cười và cảm động cùng một lúc, muốn được học bài học về giá trị của thành công một cách nhẹ nhàng đầu năm, thì rất nên đi xem.

—————————————————-

2. Muốn đến một nơi nào đó cao hơn, đầu tiên phải biết mình ở đâu, tiếp đến phải biết cho đi.

Tết này nhà mình đến nghỉ ở một resort 5 sao tại Ninh Bình. Trước khi đi đã tham khảo kỹ thông tin chính thức là resort này cho mang vật nuôi đến. Nhưng khi đến nơi lại tá hỏa vì nhân viên ở đây không cho cún cưng nhà mình vào. Thế là vợ mình đưa ra bằng chứng là thông tin (do chính resort đưa lên mạng) cho phép rõ ràng, sao khi khách đến nơi lại không cho. Mấy bạn “quản lý” mới ớ ra (resort này làm ăn cũng lạ), không ai dám nói tiếng nào, nhưng cũng nhất định không cho nhà mình mang cún cưng vào resort. Tự nhiên, ở đâu có một cô bé trẻ măng, nhìn đồng phục thì biết là nhân viên cấp thấp nhất trong resort (quản lý mặc đồng phục khác), chủ động đến xin lỗi gia đình mình, và đưa ra giải pháp sẽ giữ cún cưng giúp gia đình mình ở trạm gác của bảo vệ trước resort. Cô bé dù rất trẻ nhưng ăn nói có đầu có đũa, có tình có lý, nên gia đình mình dù tội nghiệp cún cưng nhưng cũng vui lòng làm theo sắp xếp của cô bé.

Tối đến gia đình mình vào ăn trong nhà hàng của resort, lại gặp chuyện không thoải mái vì là mùng 3 Tết nên tốc độ phụ vụ rất kém. Mặc dù rất thông cảm cho resort thiếu người và những bạn nhân viên mùng 3 đã phải làm việc đầu tắt mặt tối phục vụ rất nhiều khách, nhưng gia đình mình cũng hơi nản khi phải ngồi đợi 45 phút mới có đồ ăn, và không có… bát đũa. Nhưng từ đâu, cô bé lúc sáng lại xuất hiện như một vị cứu tinh giải quyết vấn đề, xin lỗi, hỏi han, xác nhận lại món ăn còn thiếu và chạy thẳng luôn vào bếp tìm cách giải quyết ngay. Chỉ một lát sau, cả gia đình mình đã có gần đầy đủ các món ăn.

Trong lúc đó, mình quan sát thì thấy những nhân viên khác làm việc khá lờ đờ (chắc do họ ấm ức mùng 3 Tết vẫn phải đi làm, bao gồm cả 2-3 bạn có vẻ là “quản lý” do mặc đồng phục đẹp hơn đa số các bạn khác). Trong khi đó, cô bé hỗ trợ gia đình mình không chỉ hỗ trợ một chỗ, mà còn chạy (vâng đúng là chạy) thoăn thoắt qua lại ở nhiều “điểm nóng” để cố gắng phục vụ khách hàng chu đáo nhất.

Đến cuối buổi tối, khi nhà hàng đã vãn khách, cô bé kia thì đồng phục đã xộc xệch, đầu bù tóc rối, nhưng vẫn đi từng bàn hỏi thăm khách hàng có hài lòng không, cố gắng nở nụ cười thật tươi với khách dù gương mặt khó giấu được sự mệt mỏi. Trong khi đó, các “quản lý” quần áo vẫn rất đẹp và gương mặt vẫn rất “ưu tư” (chắc vẫn chưa nghĩ ra tại sao mình phải đi làm mùng 3).

Bằng tất cả sự tôn trọng và trân trọng, gia đình mình quyết định lì xì cô bé kia với mong muốn cô bé ấy sẽ nhanh chóng tiến xa trong công việc. Vậy mà cô bé ấy nhất quyết không nhận vì trong hóa đơn đã có phí phục vụ rồi, với lại cũng cảm thấy chưa phục vụ tốt nhất có thể cho gia đình mình.

Nói chung, đầu năm đầu tháng gặp cô bé như vậy thật sự rất có cảm hứng tiếp tục chiến đấu cho một năm tiếp theo. Cô bé ấy như kiểu một nhân vật của Châu bước ra cuộc đời thực. Trẻ, đang ở nấc thang thấp nhất của cuộc đời, nhưng không ảo tưởng sức mạnh, biết mình ở đâu và không ngừng nỗ lực để vươn lên. Ngày mai có thể gia đình mình sẽ ghé lại nhà hàng đó, xem cô bé ấy tên gì, rồi viết phản hồi cố gắng gửi lên cấp cao nhất. Hy vọng cấp trên sẽ tạo điều kiện cho cô bé nhanh chóng đi lên.

Việc không có sang hèn, người không có sang hèn, sang hay hèn đều do cách mỗi người làm công việc của mình. Người mang tư duy làm thuê, thì khi làm chủ cũng bị coi thường. Còn người mang tư duy làm chủ, thì làm gì cũng được tôn trọng như làm chủ. Cô bé ấy chắc chắn không phải là cổ đông của khu resort, nhưng cô bé ấy xứng đáng có được sự tôn trọng và trân trọng của gia đình mình, của đồng nghiệp và của cả cấp trên.

—————————————————-

3. Người đàn ông mạnh mẽ nhất khi dám công nhận điểm yếu của mình.

Đầu năm nhận được một email đầy tình cảm của thằng em trong công ty. Đàn ông gì mà viết email tình cảm thế. Nhưng mình thấy nó là một thằng đàn ông mạnh mẽ.

Người đàn ông mạnh mẽ không phải là người chứng tỏ rằng mình không cần ai, và ai cũng phải cần mình. Người đàn ông mạnh mẽ là người biết mình cần người khác như thế nào để thành công, và quan trọng hơn hết, dám công nhận điều đó.

Bạn ấy viết: “Em biết là em nợ anh chị rất nhiều món nợ ân tình mà em biết không thể trả được. Cho nên, cách để đền đáp món nợ ấy có lẽ đó là cống hiến trong công việc, cống hiến cho tổ chức này nhiều hơn. Đôi lúc, em tự nhủ là mình cho phép bản thân mình nợ một ai đó nhiều hơn thì sự ràng buộc với nhau sẽ nhiều hơn. Sau một năm nhiều thăng trầm, em biết bản thân em vẫn còn những hạn chế về kỹ năng hay tư duy chín chắn. Tuy vậy, với năm nay có lẽ thứ em đang có nhiều nhất là nhiệt huyết và sức trẻ, để sẵn sàng chiến đấu hết mình với các mục tiêu trong công việc, mặc dù em biết công việc nhiều khi sẽ áp lực và khó khăn. Cho nên, anh Khoa có thể tin tưởng vào sức trẻ và tinh thần không ngại khó của em.”

Đừng nói là thằng em còn rất trẻ ấy, bản thân mình đã “già” rồi cũng thế. Mình khó lòng mà có được ngày hôm nay, cũng như khó lòng tiếp tục tiến lên nếu không có những người đồng đội tuyệt vời. Có một sự thật rằng, không phải đồng đội nào cũng tuyệt vời, nên mình càng rất cần và cũng cảm thấy nợ những người đồng đội tuyệt vời rất nhiều.

Khi mình nợ một ai đó, mình thường tìm cách làm cho họ cũng phải nợ lại mình, không phải để trả nợ, mà là để hai bên nợ nhau ngày một nhiều hơn. Những món nợ ân tình không như tiền bạc, không phải tôi nợ anh một, tôi giúp lại anh một, chúng ta hết nợ nhau. Những món nợ ân tình là những món nợ theo kiểu, tôi nợ anh một, anh nợ tôi một, chúng ta suốt đời nợ nhau. Ngày nào chúng ta còn thấy rằng chúng ta còn nợ nhau, chúng ta còn là đồng đội. Đó là những món nợ ý nghĩa.

Cuối cùng, xin chúc bất kỳ bạn nào đã kiên trì đọc hết bài viết này, sẽ tiếp tục kiên trì tiến đến thành công và hạnh phúc trong năm mới 2019 này. Những khi buồn, hãy luôn nhớ mỉm cười trong nước mắt như anh Châu và các nhân vật của anh. Những khi vui, hãy luôn nhớ mình nợ ai trong cuộc đời này. Và cho dù làm gì đi nữa, hãy làm để cho ai cũng phải tôn trọng bạn.