Bài viết hay câu chuyện này được dành tặng cho em (người luôn yêu thương động vật, người luôn dừng lại vuốt ve những con mèo hoang trên đường đi làm về), và cũng dành tặng cho tất cả những ai có một tấm lòng nhân hậu.

Mọi người trong khu nhà tập thể mà tôi đang sống ai cũng biết Xấu Xí. Xấu Xí là một con con mèo hoang. Xấu Xí chỉ biết mỗi ba điều trên thế giới này: chiến đấu để tồn tại, ăn rác để sống, và điều cuối cùng có lẽ là… yêu thương.

Sự kết hợp của những điều này cùng với cuộc sống lang thang đã gây nhiều ảnh hưởng đến Xấu Xí. Đầu tiên, nó chỉ có một mắt và bên còn thì chỉ còn là cái hốc mắt. Nó cũng mất hẳn một bên tai. Còn chân trái của nó thì chắc chắn đã từng bị gãy rất nặng khiến cho sau khi lành lại, dáng đi của nó trông cứ như nó luôn đang sắp quẹo ngoặt sang trái.

Xấu Xí là một con mèo vằn xám đen trừ những chỗ bị các vết thương bao quanh ở đầu, cổ, và ngay cả vai của nó. Bất cứ lúc nào, khi một ai đó nhìn thấy Xấu Xí, họ đều có một phản ứng như nhau. “Con mèo Xấu Xí!!!”

Tất cả bọn trẻ được cảnh cáo là không được đụng vào Xấu Xí. Còn người lớn thì ném đá, vớ hay dùng vòi xịt nước khi Xấu Xí chui vào nhà của họ. Thậm chí có khi người ta còn chẹt chân nó vào cửa.

Và lần nào cũng thế, Xấu Xí lúc nào cũng có phản ứng như nhau. Nếu ai đó xịt nước nó, nó sẽ vẫn đứng đó và chịu ướt sũng cả người cho đến khi họ thôi không làm thế nữa. Nếu ai đó ném đồ vào người nó, nó sẽ cuộn tròn cái thân gầy gò của nó quanh chân họ như một biểu hiện của sự tha thứ. Bất cứ khi nào Xấu Xí thấy những đứa trẻ, nó đều chạy đến, kêu “meo meo” và tựa đầu vào tay của chúng như van nài tình yêu của những đứa trẻ. Nếu như bạn bế Xấu Xí lên, nó sẽ ngay lập tức liếm chiếc áo của bạn, bông tai, hay bất cứ nơi nào nó có thể với đến.

Một ngày kia, Xấu Xí thể hiện tình cảm của mình với nhầm đối tượng, và phản ứng nó nhận được có lẽ không được nhẹ nhàng cho lắm, kết quả là xấu xí bị thương khá nặng. Khi tôi nhìn thấy Xấu Xí, nó nằm đó,… dường như cuộc đời buồn của nó đang cũng dần đến hồi kết thúc.

Tôi ôm Xấu Xí lên và tôi có thể nghe thấy tiếng thở khò khè đầy khó nhọc của nó.  Tôi cảm nhận được rõ ràng nó đang đấu tranh mãnh liệt để giành giật sự sống. Điều đó hẳn phải đau đớn kinh khủng lắm!

Và rồi, tôi cảm thấy một cảm giác thân thuộc khi nó liếm vào tai tôi. Xấu Xí, đang trong trạng thái đau đớn cùng cực và rõ ràng đang hấp hối, vẫn cố gắng thể hiện tình cảm với tôi. Tôi ôm Xấu Xí vào sát hơn, và nó bắt đầu dụi đầu của mình vào bàn tay tôi. Nó nhìn tôi bằng con mắt vàng còn lại của nó, và kêu lên một tiếng khe khẽ.

Ngay cả trong đau đớn tột cùng, con mèo dày dạn chiến trường ấy vẫn chỉ tìm kiếm một chút tình cảm, hay có lẽ giờ đây là một chút thương tiếc.

Tôi đã luôn cảm thấy tôi nghiệp Xấu Xí, nhưng mãi đến bây giờ tôi mới nhận ra rằng Xấu Xí thật đáng yêu. Có thể nói, nó thật sự  là một biểu hiện xấu xí của tình yêu. Chưa bao giờ, Xấu Xí cắn hay cào, cố gắng vùng vẫy, hay tấn công tôi hoặc ai dù trong bất cứ trường hợp nào. Và trong lúc đau đớn hấp hối, Xấu Xí cũng chỉ nhìn tôi với vẻ mặt hoàn toàn tin tưởng rằng tôi sẽ giúp nó dịu đi những nỗi đau.

Xấu Xí đã chết trên tay tôi trước khi tôi kịp về đến nhà. Tôi đã ngồi ôm Xấu Xí rất lâu, suy nghĩ tại sao một chú mèo với đầy sẹo lại có thể làm thay đổi quan điểm của tôi về thế nào là yêu thương bằng tất cả tấm lòng.

Xấu Xí đã dạy tôi về việc biết cho đi và về lòng trắc ẩn nhiều hơn cả hàng ngàn cuốn sách, hàng ngàn buổi diễn thuyết, hay những chương trình nói chuyện đặc biệt mà tôi từng biết. Và tôi thật sự cảm thấy mình biết ơn Xấu Xí.

Xấu Xí có những vết sẹo bên ngoài cơ thể, còn tôi, tôi có những vết sẹo ở trong lòng, và đây là thời điểm để tôi học cách yêu thương một cách chân thật và sâu lắng đến tất cả đến những người yêu thương tôi và cả những người chưa bao giờ yêu thương tôi.

Nhiều người luôn mong muốn mình sẽ được giàu có hơn, thành công hơn, được nhiều người yêu thích hơn, xinh đẹp hơn, nhưng với tôi… tôi mong mình có thể biết cách yêu thương như Xấu Xí từng làm…